EMERGENCY child birth in the AMAZON jungle

AUK-COO-BABY

3.4 degrees south of the equator, 100 klicks up the Ampiyacu River (poison river) well off the tourist grid, I was running an expedition in an area few outsiders have ever been to. I had my all-indigenious staff, and a Canadian friend, Jason Stien, who turned out to be a real sport on a special adventure.
Yes, monkeys, pink and grey dophins, slothes, snakes, caimans (gators), jaguar tracks near our camp, wild pigs (peccary), even for camp meat as well as fresh fish from the rivers. Lots of sun, rain, in fact, lots of rain (it’s a rain forest ya know?). It was full contact with the Amazon.
I was summoned out of a deep sleep by my wife Delicia at 4:00 A.M.
“What is it now?”, I asked. I was needed to solve another field problem in our small encampment. I was advised of an emergency child birth situation. Everyone was scared and panicky. It’s Lilla (a young widow of the chief’s son from the village (Pucarqillo) 100k klicks down river from our position.
It was a suprise as the baby was not expected for another month.
There is no such thing as prenatal care out here in the frontier wilderness. Shit happens. A new baby was about to enter the world in the middle of nowhere.
She had just stepped off the platform of the hut she was sleeping in, and grabbed the platform as I arrived on scene.
She assumed a squat position, as is the normal and natural way for child birth for most indigenous folks. No screams, no grimace. “Just inhale and exhale”, I told her with the usual support pep talk.
I put a more or less clean towel under the “drop zone”, and put the father in the “quater-back position” and told him to let me know when he felt the head. And not to pull on anything!
I told Delicia to boil a pot of water. Everyone ask “Why?”. I said, “I’d like a cup of coffee”, I answered. As usual, there is time for a cup of coffee while I prepare my med kit (as I am a certified rescue paramedic, and this was to be my 5th emergency child birth in the field.)

I started a pressure point massage like “shatsu” that I learened in, believe it or not, martial arts.

To help reduce pain and make the birth quicker. Willito, the father, told me he felt something. I groped around beneth the event area and sure enough a baby was being born. I put the father back into the reception area and got out my sterile gloves, hemostats and scalpel.

The father caught the baby boy of 3 kilos. I tied off the cord with a piece of Chambira Palm Fiber. I made the cut on the cord 4 inches from the childs tummy.

The baby was named Jason after my friend who I managed to wake up in the process to take a few photos. During the final minutes, I told the father to place the child next to the mothers bare chest and heart.

I was up at 4:00 a.m., baby came at 4:30 a.m., I got my coffee at 5:00 a.m. Jason, my friend, and Willito, went hunting at 6:00 a.m. The mother was up washing clothes after two feedings at 10:00 a.m.

Another day in the Amazon jungle had just began.
Another day in the Amazon jungle had just began.

BẢN DỊCH TIẾNG VIỆT

Cách đường xích đạo 3,4 độ về phía nam, cách sông Ampiyacu (sông độc) 100 klicks, tôi đang thực hiện một chuyến thám hiểm ở một khu vực mà ít người ngoài từng đặt chân đến. Tôi có đội ngũ nhân viên vô tư của mình, và một người bạn Canada, Jason Stien, người hóa ra là một môn thể thao thực sự trong một cuộc phiêu lưu đặc biệt.
Đúng vậy, khỉ, hồng và xám, chim lười, rắn, caimans (gator), dấu vết báo đốm gần trại của chúng tôi, lợn rừng (peccary), ngay cả để làm thịt trại cũng như cá tươi từ sông. Thật ra là nhiều nắng, mưa nhiều, mưa nhiều (đó là một khu rừng mưa, bạn biết không?). Đó là liên hệ đầy đủ với Amazon.
Tôi được vợ tôi là Delicia triệu tập ra khỏi giấc ngủ say lúc 4 giờ sáng.
“Bây giờ là gì?”, Tôi hỏi. Tôi cần phải giải quyết một vấn đề thực địa khác trong trại nhỏ của chúng tôi. Tôi đã được thông báo về một tình huống sinh con khẩn cấp. Mọi người đều sợ hãi và hoảng loạn. Đó là Lilla (một góa phụ trẻ của con trai trưởng làng (Pucarqillo) cách vị trí của chúng tôi 100k km đi xuống sông.
Đó là một điều bất ngờ vì em bé không được mong đợi trong một tháng nữa.
Ở đây không có cái gọi là chăm sóc trước khi sinh ở vùng hoang dã biên cương. Chết tiệt xảy ra. Một em bé mới chuẩn bị bước vào thế giới giữa hư không.
Cô ấy vừa bước ra khỏi bục của túp lều mà cô ấy đang ngủ, và nắm lấy bục khi tôi đến hiện trường.
Cô đảm nhận một tư thế ngồi xổm, đây là cách sinh con bình thường và tự nhiên đối với hầu hết người dân bản địa. Không la hét, không nhăn nhó. “Chỉ cần hít vào và thở ra”, tôi nói với cô ấy bằng một bài nói chuyện hỗ trợ thông thường.
Tôi đặt một chiếc khăn sạch ít nhiều dưới “vùng thả”, và đặt người bố ở “vị trí sau lưng” và bảo ông ấy cho tôi biết khi nào ông ấy sờ thấy đầu. Và không phải để kéo bất cứ điều gì!
Tôi bảo Delicia đun một nồi nước. Mọi người đều hỏi “Tại sao?”. Tôi nói, “Tôi muốn một tách cà phê”, tôi trả lời. Như thường lệ, có thời gian để uống một tách cà phê trong khi tôi chuẩn bị bộ dụng cụ y tế của mình (vì tôi là một nhân viên y tế cứu hộ được chứng nhận và đây là lần sinh con khẩn cấp thứ 5 của tôi tại hiện trường.)

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.